BUỔI SÁNG
Từ mờ sáng
Tiếng gà canh ba treo trên ngọn tre
Tiếng chuông chùa lăn theo làn gió
Từ đầu ga, cuối phố
Mẹ xuống giường
Tìm ánh lửa đầu đông.
Rổ rau thơm, cây giống chờ qua đêm giông
Ngái ngủ
Vẫn im lìm trong rổ
Chân mẹ nghèo bơi trong bão tố
Gánh gồng hi vọng vu vơ
Đi chợ sáng kịp phiên các bạn đang chờ
Bán đắt, mua may bao giờ cũng ước
Để trưa về có thêm tấm bánh đồng quà
Cho những đứa con thơ bé ở nhà
Chờ mẹ...
BA BẬC THỀM NHÀ
Thân thương ba bậc thềm nhà
Đi vào bao lượt, đi ra bao lần
Mỗi ngày dăm chục bước chân
Hết lên lại xuống ngay sân nhà mình.
Ung dung như chốn cung đình
Nhà mình mình ở, thềm mình mình đi
Đậu nghè bái tổ vinh quy
Cũng từ chập chững cô dì đỡ nâng.
Từ sĩ tốt, đến Quân vương
Nào ai quên lúc náu nương thềm nhà
Ngàn đời từ thuở ông cha
Lớn khôn, khờ dại từ ba bậc thềm...
NGỦ NHÀ
Về quê ngủ ở nhà mình
Mà sao trăn trở những hình bóng ai
Mẹ cha xa khuất lâu rồi
Anh em cũng đã một thời quy tiên.
Một mình bao nỗi truân chuyên
Nhớ từng gương mặt dịu hiền xa xưa
Một thời sum họp sớm trưa
Một thời kẽo kẹt võng đưa chiều hè.
Ổ rơm chút ấm đông về
Anh em chen chúc chốn quê đầu đời
Thời gian nay đã xa rồi
Về quê tôi ngủ với tôi một mình.
Năm gian nhà ngói xinh xinh
Đóng chặt của, điện lung linh sáng đèn
Lên giường nhắm mắt chưa quen
Mở băng ca nhạc đêm đen lùi dần.
Biết ma chẳng nhát người thân
Mèo chui cửa, chuột chạy trần tìm nhau
Gió lùa rung tấm tôn nâu
Còi tàu loang rộng báo hầu hết đêm.
Một mình lại một mình thêm
Giấc quê chưa trọn một đêm ngủ nhà...
Hà Nội 14. 2. 2025